Đây là bài dịch đăng báo đầu tiên của Ngôn Thành, xin gửi tặng anh trai tôi ….

Rất nhiều người lính trẻ đã tự lên dây cót tinh thần mình trước trận chiến bằng cách nghe nhạc Rock n’ Roll hoặc Heavy Metal. Nhưng bạn có biết có bao nhiêu người vẫn ngâm nga giai điệu “Mẹ” của Pink Floyd cho cả quân địch “cùng nghe” giữa đêm khuya không ?…

“Khi mọi vật dường như chìm hết vào giấc ngủ, chúng tôi lại chơi đàn và hát “Mẹ à, mẹ có nghĩ nó sẽ bỏ bom đêm nay?“ 1 Abdulfatah Shaka, một anh lính 22 tuổi tâm sự khi vẫn kè kè khẩu súng rocket bên cạnh mình. “..Rồi lũ bắn tỉa lại tức điên lên và bắn loạn xạ khắp nơi…”: anh cười.

Đó là cái tuần cuối cùng của tháng 4, trong thành phố đang diễn ra giao tranh ác liệt nhất ở Libya – Misurata. Đây đúng là một cuộc chiến đúng chất kiểu cổ điển – diễn ra trên từng góc phố : vô cùng tàn bạo và đẫm máu…Qaddafi đã điều động cả xe tăng, giàn rocket, lực lượng bắn tỉa, cùng với bộ binh gồm cả lính đánh thuê đến nơi đây. Đối đầu với chúng chỉ là những người dân thường được vũ trang giản đơn, với xe tải kiểu Mad Max cùng niềm đam mê nhạc Rock ( như Shaka cùng những đồng chí của mình )…

Chưa đầy 3 tháng trước, Shaka còn là một sinh viên khoa chế tạo máy, chưa từng động đến một khẩu súng. Bassam Essraity, một anh chàng 23 tuổi với mái tóc rễ tre, ria tỉa gọn, người đang ôm khẩu súng trường Assault của Bỉ ngồi đối diện, thì đang học truyền thông. Họ ôn lại những kỉ niệm ngày trước, khi cùng nhau ngẫu hứng một bản ghita trên bãi biển, dạo quanh bãi đỗ xe vào buổi tối bằng xe hơi- mở toang cửa, trên tay là cốc café hay chai bia …

Sau khi mời tôi ngồi xuống bên trái anh ấy – cái tai phải của anh đã bị điếc đặc vì phản lực của khẩu súng Rocket anh đang cầm – Shaka kể về con đường đã dẫn anh đến với Pop, với Rock, với tiếng Anh – đó là nhờ Backstreet Boys. Rằng nhờ học ghita và mở rộng chân trời âm nhạc qua Internet mà “khẩu vị” giờ của anh đã tiến bộ hơn rất nhiều. “Giờ tôi chỉ thích Neil Young, Metallica và Pink Floyd, đặc biệt là album “Dark side of the Moon”…”2, anh tâm sự. “…Cả Iron Maiden và Nirvana nữa chứ…”3 Essraity thêm vào. “…Chúng tôi chỉ là những người trẻ yêu âm nhạc và khao khát tự do…”

Và rồi, vào tuần thứ 3 của tháng 2, Cách mạng nổ ra. Shaka noi gương bác của mình, người đã chiến đấu trong cuộc chiến Libya-Chad vào thập niên 80. Bác của Shaka cũng vác một khẩu phóng Rocket khi chiến tranh tràn qua Misurata này. Sau khi diệt gọn 2 xe tăng của Quaddafi, ông đã hy sinh. Khẩu phóng Rocket đó của ông ấy, vẫn còn in vệt máu trên báng, giờ đang nằm trong tay của chính Shaka. Essraity thì có một căn nhà đã bị xe tăng của Quaddafi húc đổ. Anh gia nhập với Shaka để cùng chiến đấu. Hazin “Haz” Bozaid, một người 29 tuổi có thân hình vạm vỡ với chòm râu dê, mặc một cái áo phông đen in hình Sepultura đang ngồi kế đó cũng thế. Anh ta là một nhà buôn, kiêm luôn cả vocal lẫn guitar chính trong một ban thrash – death metal địa phương có cái tên là Acacus. Anh tâm sự :” cảm hứng của tôi là Megadeth, Cannibal Corpse, Morbid Angel, Chuck Schuldiner’s Death…đại loại như thế. Mà không dễ để kiếm chúng ở Libya đâu…nên nếu ông bạn có được vài cái băng của họ thôi, ông bạn cũng sẽ giữ nó như giữ vàng!”4.

Ban đầu, đơn vị họ di chuyển liên tục quanh thành phố nên mang theo một chiếc ghita là một việc bất khả thi. Shaka đã buộc lòng phải bỏ lại chiếc đàn thùng của mình trong xe, cả chiếc ghita điện nữa – “một con Gibson, nhưng chỉ là Gibson Tàu thôi” –  ở nhà. Cả hai chúng đều bị lấy mất khi quân đội của Quaddafi tràn qua nơi anh sống. Họ cũng bắt luôn cả bố anh, người đến nay vẫn chưa có tin tức gì…

Từ vài tuần trước, người của Shaka đã cắm rễ được sâu hơn, họ đặt chốt nhiều hơn trên dọc đại lộ Tripoli Street, con đường chính dẫn vào thành phố, nơi mà quân bắn tỉa của Quaddafi vẫn ráo riết truy lùng họ hằng ngày. Chiến lược của quân Cách mạng đó là cô lập, bao vây quân bắn tỉa đồng thời chia cắt đường tiếp tế từ bên ngoài bằng cách khóa mọi con đường của chúng nhằm tiếp cận những công-te-nơ đầy súng ống ở cảng. Nhiệm vụ của Shaka là bắn cháy bất cứ xe tăng, xe bọc thép hay xe có vũ trang nào lảng vảng đến gần những chiếc công-te-nơ đó. Trước mỗi lần lên đạn, anh lại viết tên người bác mình lên khẩu súng. Còn với Bozaid, tay súng máy đã tiêu diệt ít nhất 25 tên địch, trước mỗi trận chiến đồng nghĩa với việc nghe Slayer gào thét từ chiếc smart phone của anh ấy. ”Một vài người bạn tôi khuyên tôi nên đọc kinh Koran…nhưng tôi thì chỉ cần có mỗi “liều thuốc tinh thần “ kia thôi”, anh cười lớn.

Ngược lại với Shaka, Essraity cùng những người bạn chiến đấu trong nhóm mình vẫn mang theo ghita. Khoảng thời gian tạm nghỉ giữa hai trận đánh là lúc họ chơi đàn, với Shaka làm vocal chính. Bozaid đùa rằng, giọng của anh ấy quá trầm cho bất cứ dòng nhạc nào ngoại trừ metal. Essraity, cũng là một tay ghita khá điêu luyện, đùa với những người bạn mình rằng : “Tớ giống Slash5 – Tớ không hát…”

Ngày qua ngày, số quân bắn tỉa bị loại khỏi vòng chiến đấu cứ tăng dần. Shaka và người của anh đột nhập từng khu nhà một theo từng cặp, cho nổ tung nóc nhà và “dọn dẹp” từng căn phòng bằng lựa đạn hoặc lốp xe tẩm xăng. Trong một cuộc đột kích vào một khu chung cư, anh đã tìm thấy một thứ ngoài mong đợi : một chiếc ghita bị gãy cần. Anh lật nó lên và thấy dòng chữ “The Wall”5. Đó là ghita của anh ấy.

“Tôi đã để lại đó, vì không có thời gian, hơn nữa mang theo nó cũng rất nguy hiểm”, anh kể.

Giờ đây, khi đại lộ Tripoli Street đã được hoàn toàn giải phóng, Shaka và người của anh đang tận hưởng một ngày nghỉ ngơi trước khi tiếp tục cuộc chiến ở nơi khác, trên mảnh đất quê hương mình. Bozaid nói về đại nhạc hội metal mà anh muốn tham dự khi Qaddafi bị lật đổ. ”Đó là giấc mơ của tôi – Hazfest”, anh nói.”Và một ngày nó sẽ trở thành sự thật, tất nhiên với điều kiện là tôi còn sống”.

Shaka buông súng và ôm lấy cây đàn…

“…em yêu, liệu em có đánh đổi…

trở thành một người lính…

hay làm một người dẫn đường trong hang tối ”6

“Mọi người cùng hát nào…” anh hào hứng.

“Ước gì, ước gì em có ở đây…” 7

 

—————

1: “Mother, do you think they’ll drop the bomb?” – lời bài hát Mother (Mẹ) trong album The Wall của Pink Floyd

2,3 : tên các ban nhạc Rock.

Pink Ployd : ban nhạc Progressive Rock trứ danh của nước Anh.

4: Slash – tay ghita lừng danh từng chơi cho ban Guns n’ Roses.

5 : The Wall – tên album thứ 11 của Pink Floyd

6,7 : “And did you exchange

a walk-on part in the war
for a lead role in a cage?

……

“How I wish, How I wish you were here”

lời bài hát “Wish you were here” trong album cùng tên của Pink Floyd. Ghi chú : bài hát này nguyên bản là lời nhắn nhủ đến cựu thành viên – người đồng sáng lập Pink Floyd – Syd Barrett. Những đại từ ở đây dịch theo cảm nhận của riêng người dịch dựa vào ngữ cảnh.11

Author : Xan Rice ( The Atlantic Magazine).

Link trên Rockpassion.vn

link gốc

Advertisements